Dù công trình do dự án Phân cấp giảm nghèo (DPPR) hay bất cứ chương trình nào đầu tư, có quy mô lớn hay nhỏ nếu không có sự duy tu bảo dưỡng của người dân sau xây dựng thì công trình cũng không thể sử dụng lâu dài được.
Trung Thịnh là một xã khó khăn vùng sâu, vùng xa của huyện Xín Mần (tỉnh Hà Giang), cách trung tâm huyện lỵ 31 km về phía Đông. Với đặc điểm địa hình vùng cao núi đất bị chia cắt mạnh, về mùa mưa lượng mưa tương đối lớn nên thường gây sạt lở, rất khó khăn cho việc đi lại. Do vậy việc đầu tư xây dựng các tuyến đường và cầu, cống qua đường là rất cần thiết. Nâng cấp tuyến đường từ thôn Pố Hà II đến cầu treo km 22 là một trong các công trình mà dự án DPPR đầu tư cho xã năm 2007. Các công trình còn lại gồm: cầu treo; 8 cống và 2 cầu bản đều do Ban quản lý (BQL) xã làm chủ đầu tư. Tuyến đường này được triển khai thực hiện từ tháng 9 năm 2007, với tổng số vốn đầu tư là 166 triệu đồng. Quy mô công trình với tổng chiều dài 3,3 km, bề rộng nền đường là 3,5 m, rãnh dọc 0,5 m. Để thực hiện tốt chủ trương của dự án DPPR là giao cho người dân thi công những công trình nhỏ, BQL xã Trung Thịnh đã giao cho người dân 2 thôn Pố Hà I và II tự tổ chức thi công công trình này. Ông Nguyễn Văn Toản – Trưởng ban quản lý dự án xã cho biết: “ngoài việc đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng thôn bản, dự án còn tạo công ăn việc làm góp phần tăng thu nhập cho người dân, nhờ đó mà đời sống của người dân ngày một được cải thiện”. Sau hơn 3 tháng triển khai với trên 2.000 ngày công lao động, ngày 5/12/2007 công trình đã hoàn thành, nghiệm thu đưa vào sử dụng. Ngay sau đó, BQL xã đã bàn giao cho nhóm vận hành bảo dưỡng (VHBD) của thôn quản lý, duy tu và bảo dưỡng.
Nhiều chuyến công tác đến các thôn bản, tôi đã thấy cảnh có những tuyến đường vừa mở mới hoặc tu sửa, nhưng chỉ sau một trận mưa đã sạt lở, hư hỏng nặng. Hàng trăm, hàng ngàn m3 đất, đá vùi lấp mặt đường khiến cho các thầy cô giáo không đến được điểm trường, học sinh không có đường tới lớp, bà con không đến chợ được. Tuy nhiên với tinh thần đoàn kết chống lại điều kiện khắc nhiệt của thiên nhiên, đặt lợi ích chung của cộng đồng lên hàng đầu, người dân đều tự huy động sức người để sửa chữa, duy tu đảm bảo cho giao thông.
Ngày 10 tháng 8 năm 2009, trong chuyến đi điều tra thu thập thông tin hàng năm tại thôn Pố Hà II tôi đã gặp bà con nhân dân trong thôn đang cùng nhau tu sửa đường. Khoảng hơn một trăm người dân cả đàn ông và phụ nữ, không ai quản ngại đều đang tay cuốc, tay xẻng tích cực để khai thông được tuyến đường vừa bị sạt lở sau một trận mưa đêm. Tôi thực sự xúc động khi thấy cảnh có chị địu cả con nhỏ trên lưng, có chị đang cho con bú dưới bóng cây cũng tham gia với bà con trong thôn.
Quệt vội những giọt mồ hôi trên mặt, ông Ly Sào Sèng - Trưởng thôn Pố Hà II tâm sự: “Được dự án hỗ trợ nâng cấp tuyến đường này, bà con nhân dân thôn Pố Hà I và II đều rất phấn khởi nên khi đuờng bị hư hỏng và định kỳ hàng năm chúng tôi đều huy động người dân tu sửa, vận hành bảo dưỡng để việc đi lại thuận tiện và tuyến đường sử dụng được lâu dài”.
Dù công trình do dự án DPPR hay bất cứ chương trình nào đầu tư, có quy mô lớn hay nhỏ nếu không có sự duy tu bảo dưỡng của người dân sau xây dựng thì công trình cũng không thể sử dụng lâu dài. Do đó, để các công trình phát huy hiệu quả, phục vụ cho thúc đẩy phát triển kinh tế xã hội của địa phương rất cần có sự phối hợp của các cấp chính quyền cơ sở và người dân.
Bài, ảnh: Công Đỉnh - DPPR
Huyện Xín Mần, tỉnh Hà Giang








0 comments:
Post a Comment