Ngồi trong cái gió se lạnh hiếm hoi của một ngày cuối tháng Tư, anh Vàng A Tu ngắm nhìn quang cảnh mọi người chen chúc xung quanh mình và mùi bánh mì bít tết thơm lừng mà lòng náo nức, phấn chấn. Anh đang ngồi trong khuôn viên của Siêu thị Big C, một siêu thị lớn vào loại nhất nhì thành phố Hà Nội. Ở đây hôm nay đang diễn ra Hội nghị thử nếm thịt bò Mông, giống bò của người Mông Cao Bằng quê hương anh. Dự án Phát triển kinh doanh với người nghèo nông thôn tỉnh Cao Bằng mời các anh tới đây để giới thiệu giống bò địa phương mình cho khách hàng tiềm năng ở thủ đô Hà Nội.
Tu khẽ đưa mắt nhìn sang chiếc thủ bò đen bóng miệng ngậm chiếc đuôi mà người ta đặt trên đống nước đá lạnh để cho quan khách được tận mắt chiêm ngưỡng. Chiếc thủ bò to tướng vểnh 2 chiếc sừng cong cong kiêu hãnh ngất nghểu trên đống nước đá nhìn vào đám người đang vây kín mấy bác đầu bếp đội mũ và mang tạp dề trắng.
Tu khẽ đưa mắt nhìn sang chiếc thủ bò đen bóng miệng ngậm chiếc đuôi mà người ta đặt trên đống nước đá lạnh để cho quan khách được tận mắt chiêm ngưỡng. Chiếc thủ bò to tướng vểnh 2 chiếc sừng cong cong kiêu hãnh ngất nghểu trên đống nước đá nhìn vào đám người đang vây kín mấy bác đầu bếp đội mũ và mang tạp dề trắng.

Các bác đang luôn tay lật những miếng bít tết thơm lựng trên chảo mỡ, và vớt ra những chiếc khay lớn bên cạnh. Mấy chị phục vụ cắt thịt thành những miếng nhỏ, bày bên cạnh bánh mì đã thái lát sẵn. Nướt sốt bơ và mù tạt vàng hươm đựng trong những thẫu thủy tinh trong suốt trông đến là bắt mắt. Chả thế mà mẻ thịt nào xong mới bỏ ra khay là đã hết veo ngay.

Các thực khách trung niên vừa nhấm nháp bít tết, hớp chút rượu vang vừa gật gù tán thưởng vị ngọt mềm của thịt, chừng như đang cân nhắc xem có xứng đáng với những lời giới thiệu trên băng rôn quảng cáo hay không.

Các thực khách thanh niên thì mặt mày rạng rỡ trêu đùa lẫn nhau. Quầy hàng thử nếm này đối với họ chẳng khác gì một bữa tiệc barbecue ngoài trời lãng mạn có đủ đồ ăn ngon và rượu miễn phí. Phần lớn thực khách tỏ ra hài lòng với chất lượng thịt bò Mông và tin tưởng vào độ an toàn thực phẩm cao vì giống bò này được các hộ gia đình dân tộc Mông chăn thả trên những vùng núi cao của tỉnh Cao Bằng, nơi bò chỉ ăn cây cỏ và uống nước nguồn thiên nhiên, hoàn toàn xa lạ với hoóc môn tăng trưởng, không có tồn dư kháng sinh. Trong các phiếu đánh giá, phần lớn khách hàng đều bày tỏ nguyện vọng có được nguồn cung cấp thịt bò Mông chất lượng cao đều đặn vào thị trường Hà Nội. Giám đốc Big C cũng cho rằng với chất lượng không thua kém gì thịt bò Úc, Mỹ, bò Mông Cao Bằng có giá thành thấp hơn nhiều, chắc chắn sẽ là lựa chọn hàng đầu của các nhà nội trợ. Ông dự kiến Big C sẽ đặt hàng lâu dài với khối lượng lớn để phục vụ được nhu cầu của thị trường Hà Nội.

Tu khe khẽ mỉm cười một mình. Anh đang nghĩ đến 2 con bò của anh ở nhà. Con Đen anh mua từ trước tết Nguyên Đán. Con Đỏ thì mới mua tháng trước. Hai con đều to lớn hơn cả con bò thịt hôm nay. Đã nhiều thương lái đến dạm hỏi trả cho gần hai chục triệu đồng một con. Nhưng anh còn chần chừ. Anh còn muốn để 2 con bò giúp vợ anh vỡ cái đất làm nương. Hai con bò chưa đầy ba tuổi còn trẻ khỏe lắm, còn lớn thêm được nhiều nữa. Với lại, mắt anh sáng lên lấp lánh, mặt như dãn nở thêm ra khi nghĩ về cái lí do quan trọng nhất này, với lại anh còn muốn dắt con Đen con Đỏ đến hội thi bò xuân. Xã Vần Dính quê anh chưa năm nào hụt cái giải nhất ở hội bò xuân của huyện và tỉnh cả. Năm ngoái con Vàng của ông nội hai thằng con anh đã dành giải nhất. Được thưởng những một triệu đồng. Hai thằng cu được cưỡi bò từ hội về thích lắm cười nắc nẻ. Năm nay, chính anh sẽ tự tay bế chúng đặt lên cổ con Đen con Đỏ của gia đình mình. Chúng nó sẽ thích phải biết.
Nghĩ đến đây mắt anh Tu lại mơ màng. Anh lại nghĩ đến vợ. Nó về làm dâu nhà anh từ năm 16 tuổi. Ở với nhau năm sáu năm giời, được 2 mặt con với nhau rồi mà đến cái chợ huyện nó cũng chưa đặt chân tới. Nhà anh tít trên sườn núi, đi bộ đến huyện lị phải mất hai ngày đường. Mãi đến đầu năm nay con đường của nhà nước mới bò được đến xã. Anh đã tính đến chuyện bán đi một con bò để sắm lấy cái xe máy, đưa vợ đi chợ huyện, cả chợ tỉnh nữa. Cái con vợ anh, đến là chịu thương chịu khó, cả ngày trên rẫy mà không thấy kêu than nửa tiếng. Anh thương nó lắm, đi xa thế này anh nhớ nó, nhớ hai thằng cu lắm. Lần này về anh nhất định sắm cho vợ cho con cái xe máy, không tiếc con bò nữa. Cán bộ dự án nói rồi. Cứ có bò là bán được, bán cho siêu thị Hà Nội giá cao, không sợ bị thương lái ép giá. Từ giờ đến hội chợ xuân vẫn còn khối thời gian để anh chăm con bò khác mà đọ sức khoe tài. Gì chứ nuôi bò thì nhà anh là nhất xóm. Từ ngày bé xíu lẽo đẽo theo đuôi bò lên núi, anh đã được ông nội hai thằng cu giảng giải cho từ cách nhìn dáng bò để biết con nào khỏe con nào yếu, con nào còn lớn còn béo được nữa, con làm lụng được, con chỉ đáng để giết thịt. Anh thuộc từng loại cây cỏ bò ăn, những cây lá thuốc để bò phòng bệnh. Cán bộ dự án nói phải. Anh sẽ nuôi bò thịt để bán. Một năm cũng được hai ba lứa. Cái ông Siêu thị đã nói rồi, khách hàng đã nói rồi, thịt bò Mông ngon lắm, lại an toàn nữa, có bao nhiêu họ cũng mua hết, họ chỉ lo người Mông không đủ bò mà bán cho Hà Nội thôi.
Tu thấy phấn khởi lắm. Trước đây anh chỉ nghĩ đến nuôi một hai con bò giúp vợ làm cái rẫy, bò khỏe đẹp thì mang đi dự thi chứ đâu tính đến chuyện làm giàu. Nhưng hôm nay anh thấy tận mắt rồi, bài toán này rõ ràng quá. Nuôi bò thì anh làm được. Anh đã thấy cái cây cỏ của dự án rồi. Trồng cây cỏ này thì đảm bảo thức ăn cho bò quanh năm, anh có thể nuôi thêm được vài con bò nữa. Mua bò cũng có thể vay vốn tín dụng của dự án mà mua. Dự án cũng đã hứa sẽ có hỗ trợ kĩ thuật. Lần này về anh nhất định bàn với vợ, vận động ông nội ông ngoại, các anh em, thêm cả bà con trong xóm nữa cũng đầu tư nuôi bò thịt. Nhà cũng phải có cái ti vi mà xem chứ, mấy nhà dưới chân núi có cả rồi, lũ trẻ thích lắm. Xe máy nữa. Rồi còn quần áo cho vợ, tiền sách vở cho lũ trẻ đi học…
Trời mới lất phất mưa lúc sáng bây giờ đã hửng trở lại. Mặt trời lên cao rạng rỡ. Mọi người vẫn nói cười tấp nập xung quanh, quần áo xanh đỏ đủ màu đến là vui mắt. Một anh phóng viên đang phỏng vấn một chị người Mông ở góc phía bên kia. Ai cũng bảo sao con gái Mông đẹp thế. Chị ấy lỏn lẻn cười. Anh Tu lại nhớ vợ. Lần đầu tiên anh đi xa nhà xa vợ như thế này. Mai là được về với nó rồi, về bàn với nó cái dự định đang cháy bỏng trong đầu anh.
Phương Tiến Mạnh – KMO DBRP Cao Bằng
Biên tập – Đàm Thị Ngân – Phó giám đốc dự án








0 comments:
Post a Comment